Bức chạm “Thuyền rồng” - dấu ấn văn hóa biển trong nghệ thuật truyền nghề của người Việt
30/06/2026
Sau Tuần lễ Biển và Hải đảo Việt Nam năm 2026 và những trao đổi học thuật tại hội thảo “Văn hóa biển - Kết nối qua các trưng bày Bảo tàng” do Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam (Bảo tàng) phối hợp với Bảo tàng Nghệ An - Xô viết Nghệ Tĩnh tổ chức ngày 5/6/2026, chúng ta cùng tìm hiểu về hiện vật bức chạm “Thuyền rồng” (hiện đang được trưng bày tại tầng 1 tòa Trống đồng, Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam) của nghệ nhân Lê Hoàng Chinh (Thừa Thiên Huế), thực hiện năm 1923 để truyền nghề. Không chỉ là minh chứng cho kỹ thuật chạm khắc gỗ tinh xảo của người Việt ở một tỉnh thuộc miền Trung, tác phẩm còn phản ánh vai trò của hình tượng thuyền trong đời sống văn hóa của các cộng đồng gắn bó với sông nước và biển cả, qua đó góp phần làm sáng tỏ những dấu ấn văn hóa biển được lưu giữ trong các sưu tập bảo tàng.
Từ lâu, nghề mộc và nghệ thuật chạm khắc gỗ đã chiếm vị trí
quan trọng trong đời sống người Việt. Không chỉ tạo tác nhà cửa, đồ thờ tự hay
vật dụng sinh hoạt, người thợ còn gửi gắm vào từng đường nét những quan niệm thẩm
mỹ, tín ngưỡng và kinh nghiệm sống. Bên cạnh các đề tài quen thuộc như tứ linh,
tứ quý hay các tích truyện dân gian, hình ảnh thuyền bè và cảnh sinh hoạt trên
sông nước cũng xuất hiện khá phổ biến, phản ánh môi trường sống và sinh kế của
cư dân vùng đồng bằng, ven sông và ven biển.
Bức chạm “Thuyền rồng” được trưng bày tại tầng 1 tòa Trống đồng
Được chế tác trên nền gỗ trắc bằng kỹ thuật chạm lộng, bức
chạm “Thuyền rồng” có cấu trúc đặc biệt gồm hai phần: Đầu và mũi thuyền là hình
đầu hai con rồng nối đuôi nhau; con trước to, con sau nhỏ nên còn gọi là “thuyền
mẹ” và “thuyền con”. Trên phần “thuyền mẹ”, nghệ nhân thể hiện nhiều chi tiết
tinh xảo như đầu rồng, đuôi rồng cách điệu thành đuôi chim phượng xòe cánh, ba
tầng lầu, tán lọng, bốn người chèo thuyền và hình ảnh hai mẹ con ôm nhau. Đáng
chú ý, tác phẩm còn khắc họa tích “Bát tiên quá hải” - hình tượng quen thuộc
trong văn hóa Á Đông, biểu trưng cho sự vượt qua thử thách bằng tài năng và trí
tuệ. Trong bối cảnh của tác phẩm, hình tượng này gợi liên tưởng đến những chuyến
hải trình, niềm mong ước bình an và cuộc sống đủ đầy của cư dân vùng sông biển.
Trái lại, phần “thuyền con” vẫn chưa được hoàn thiện ở đuôi,
mạn và lòng thuyền. Sự dang dở ấy không phải do công việc bị bỏ ngỏ mà là chủ ý
của người thợ cả trong quá trình truyền nghề. Thay vì sao chép một khuôn mẫu có
sẵn, người học phải quan sát phần đã hoàn thiện để tự tìm cách xử lý những chi
tiết còn lại. Qua đó, kỹ năng nghề nghiệp được tiếp thu cùng với khả năng tư
duy và sáng tạo. Đây là một phương thức truyền dạy đáng chú ý, phản ánh cách
trao truyền tri thức thủ công truyền thống của người Việt.
Bức chạm “Thuyền rồng” và dụng cụ chạm gỗ
Ngày nay, bức chạm “Thuyền rồng” không chỉ là một sản phẩm
thủ công mỹ nghệ có giá trị mà còn là tư liệu quý về nghề mộc truyền thống và
phương thức truyền nghề của người Việt. Qua hiện vật này, người xem có thể hiểu
thêm về những tri thức được tích lũy qua nhiều thế hệ, cũng như nhận diện sự hiện
diện của yếu tố biển trong đời sống văn hóa, nghệ thuật và ký ức nghề nghiệp của
cộng đồng./.
Tin: Nguyễn Thị Phượng - Ảnh: Lê Nguyễn Phương Anh
Nguồn bài viết: Bảo tàng Dân tộc học Việt Nam